Cổng vào Trung tâm Tư vấn và Điều trị nghiện ma túy tỉnh Hải Dương

Trung tâm Tư vấn và Điều trị nghiện ma túy tỉnh Hải Dương

Khu hành chính Trung tâm Tư vấn và Điều trị nghiện ma túy tỉnh Hải Dương

Trung tâm Tư vấn và Điều trị nghiện ma túy tỉnh Hải Dương.

Tập thể cán bộ Trung tâm Tư vấn và Điều trị nghiện ma túy tỉnh Hải Dương

Trung tâm Tư vấn và Điều trị nghiện ma túy tỉnh Hải Dương.

Lễ chào cờ tại Trung tâm

Trung tâm Tư vấn và Điều trị nghiện ma túy tỉnh Hải Dương.

Các học viên tham gia giao lưu thể thao

Trung tâm Tư vấn và Điều trị nghiện ma túy tỉnh Hải Dương

Đêm Giao lưu văn nghệ

Trung tâm Tư vấn và Điều trị nghiện ma túy tỉnh Hải Dương

Tiết mục múa quạt của cán bộ Trung tâm

Trung tâm Tư vấn và Điều trị nghiện ma túy tỉnh Hải Dương

Các y, bác sỹ khám chữa bệnh cho các bạn học viên

Trung tâm Tư vấn và Điều trị nghiện ma túy tỉnh Hải Dương

Hiển thị các bài đăng có nhãn Gương người tốt việc tốt. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Gương người tốt việc tốt. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 26 tháng 12, 2018

Sơn La: Chủ tịch xã xin từ chức để đi... cai nghiện thuốc phiện



Ông Bạc Cầm Khổ - nguyên Chủ tịch UBND xã Mường É, huyện Thuận Châu (Sơn La) không giấu quá khứ “con nghiện” của mình mà công khai tất cả một cách minh bạch. Có lẽ chính bởi sự minh bạch ấy mà ông và nhiều người dân Mường É mới đoạn tuyệt được với cây thuốc phiện như hôm nay.


Bà con nông dân làm ruộng trên chính những cánh đồng cây thuốc phiện ở xã Mường É năm xưa.

 “Ở thập kỷ 90, tôi là một trưởng công an xã năng động, có nhiều thành tích, được đi báo cáo điển hình toàn quốc. Nhưng chính lúc ấy, tôi đã thành một con nghiện nặng” – ông Khổ thật thà kể.
Ngày ấy Mường É là một vùng có diện tích canh tác cây thuốc phiện rất lớn và tất nhiên là số người nghiện hút thuốc phiện cũng... nhiều như cây thuốc phiện. 

“Hút thuốc phiện ở vùng cao ngày xưa không đơn giản chỉ là thói quen, vì sẵn có mà đó còn là sự khẳng định đẳng cấp. Nhiều dòng họ đã quy định chỉ có người làm cán bộ, làm quan chức hoặc ít nhất thì cũng phải có cháu, chắt, tức là đã có lao động thay thế trong nhà thì mới được hút thuốc phiện” – ông Khổ kể lại.

Chuyện ông Khổ mắc nghiện thuốc phiện thì ở Mường É ngày ấy ai cũng biết, nhưng ngày ấy chuyện hút thuốc phiện của ông nó chỉ đơn giản như “chuyện thường ngày ở huyện”. Với lại, ai cũng biết ông Khổ là người năng động, là cán bộ sống vì dân, bởi thế ngay sau khi ông Khổ thôi giữ chức trưởng công an xã, ông đã được bầu làm Chủ tịch UBND xã với số phiếu tín nhiệm tuyệt đối.

“Quyết định đầu tiên sau khi nhận chức chủ tịch xã là tôi xin thôi giữ chức chủ tịch xã để đi cai nghiện ma túy. Ngày ấy, cai nghiện khó khăn lắm và cũng ít người tự giác cai nghiện. Nhưng tôi tự thấy, nếu mình không cai nghiện được thì không chỉ mình chết mà hàng ngàn cư dân Mường É này sẽ là nạn nhân của ma túy, đói nghèo và lạc hậu. Vì thế, không ít người bảo tôi “hâm”, “điên”… nhưng tôi vẫn cương quyết trả chức và tự đi cai nghiện.

Cai nghiện thành công thì mất tới hơn 2 năm. Khi ông Khổ trở về thì uy tín càng tăng lên và ông tiếp tục nhận lại chức Chủ tịch UBND xã Mường É.

Nhiều người đánh giá, mấy năm làm Chủ tịch xã, việc ông làm được thành công nhất là chuyển hướng sản xuất - xóa bỏ cây thuốc phiện. Nói thì đơn giản, nhưng không dễ chút nào vì khi ấy hầu như nhà ai cũng có người nghiện ma túy, thuốc phiện; ngay cả trong cán bộ xã cũng mắc nghiện rất nhiều; mà đã nghiện hút thì tái trồng cây thuốc phiện là đương nhiên.

"Bởi thế đối đầu với ma túy là đối đầu với đồng chí, với anh em ruột thịt, họ hàng… Nhưng tôi vẫn quyết tâm, vừa làm vừa giải thích và tôi đã có những thành công không nhỏ. Bây giờ ở Mường É không còn ai tái trồng cây thuốc phiện nữa và tất nhiên là người nghiện hút thuốc phiện cũng không còn” – ông Khổ tươi cười bảo vậy. 

Theo báo Dân Sinh

                                                                                                                        

Thứ Hai, 3 tháng 4, 2017

Chuyện tình đẹp khó tin: Làm vợ một người nghiện sẽ như thế nào?

16 năm chìm đắm trong ma túy, anh lấn sâu vào “vũng bùn” và biến thành con nghiện thực thụ. Tưởng rằng, bản thân anh không thể hoàn lương để có cuộc sống bình thường... 

Biết nghiện vẫn cưới 

Sau nhiều cuộc hẹn bất thành, cuối cùng chúng tôi cũng gặp được anh Nam Quốc Trung, sinh năm 1976, và chị Nguyễn Thi Vân, sinh năm 1979, tại căn nhà riêng trên phố Lê Văn Thiêm (Thanh Xuân, Hà Nội). 

Không ngần ngại kể về quá khứ, anh Nam Quốc Trung nói về những năm tháng chìm trong bóng tối của mình. Sinh ra trong gia đình có điều kiện nên anh Trung được cưng chiều. Bố mẹ không hà khắc tiền nong, anh lao vào các cuộc vui. Anh không ý thức được rõ việc một lần thử hít ma túy một lần lại tai hại như thế. 

Biết con nghiện, bố mẹ anh hết sức đau lòng. Theo lời khuyên của gia đình, anh cũng đi cai. Sau đợt cai thứ nhất, ai cũng nghĩ anh anh đã bỏ được hoàn toàn ma túy. Cai nghiện xong anh tiếp tục đi học, anh chuyển từ trường Đại học Tổng hợp sang trường Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội, học về chuyên ngành máy tính. 

Tại đây, anh gặp chị Vân. Trong lần đầu gặp mặt, cả hai không có ấn tượng gì với nhau. Sau nhiều cuộc đi chơi cùng nhóm, ngồi với nhau anh Trung kể về quá khứ của cuộc đời mình. Lúc đó, trong sâu thẳm nhiều người, nghiện ma túy là một sự xấu xa. Nhưng, anh Trung lại thẳng thắn, dám kể về quá khứ không tốt đẹp đó. 

Cũng chính sự thẳng thắn của anh đã chiếm được cảm tình của chị Vân. “Thường thì những người bị nghiện họ sẽ giấu mọi người. Còn anh ấy thì dám nói lên quá khứ tối tăm của mình. Lúc đó, tôi rất khâm phục sự thẳng thắn đó”, chị Vân nhớ lại. 


Gia đình anh Trung, chị Vân (ảnh nhân vật cung cấp). 

Rồi chị thầm thương trộm nhớ anh nhưng anh Trung thì không có tình cảm với chị, có chăng cũng chỉ là tình cảm bạn bè. Anh Trung chỉ xa ma túy được vài tháng thì tái nghiện. Biết anh nghiện nhưng tình cảm của chị Vân dành cho anh không hề thay đổi. 

Chưa học xong đại học thì họ cưới nhau. Chị Vân đến với anh bằng tình yêu chân thành. Mong muốn lớn nhất của chị là giúp anh cai nghiện, người phục nữ đó yêu đương trong sự mù quáng. Còn anh Trung, cưới vợ với anh lúc đó vì là giải pháp để anh được phân chia tài sản, mong muốn không bị bố mẹ quản thúc, có tiền để thỏa mãn cơn “thác loạn”. 

“Hồi đó tôi không yêu cô ấy, tôi tự nhận thấy mình là người lăng nhăng và đểu cáng. Tôi không nghĩ gì đến hai chữ tương lai, tất cả chỉ vì mục đích có tiền thỏa mãn cơn nghiện mà thôi”, anh Trung thành thật cho biết. 

Đến với anh Trung, gia đình chị Vân phản đối. Tuy nhiên, bố mẹ không ép con, mọi việc đều do chị quyết định. Năm 2000, đám cưới của họ diễn ra sau ngày anh Trung cắt cơn nghiện. Nhiều người dị nghị cũng có người cảm phục về người con gái dám đánh đổi cả tuổi thanh xuân bên người chồng nghiện ngập. 

Trước đó, anh Trung đã nghiện 10 năm, bố mẹ đã bao lần dứa anh đi cai nhiều nơi, từ Hà Nội đến các tỉnh lân cận khi nghe người mách. Từ ngày về làm dâu, chị luôn động viên, giúp đỡ anh cai nghiện nhưng số lần tái nghiện nhiều như cơm bữa. Bản thân chị không nhớ nổi bao lần cùng bố mẹ đưa chồng đi cai. Không lên cơn nghiện anh Trung lại là người con hiếu thảo, người chồng có trách nhiệm. Anh đã từng cầm xích đưa cho vợ bảo xích mình lại. Nhưng rồi, khi lên cơn anh như biến thành con người hoàn toàn khác. Lúc đó, phần "quỷ" nhiều hơn phần người, không còn cách nào khác, chị nuốt nước mắt đưa tiền cho anh mua thuốc. 

 Từ nghiện thành tư vấn cai nghiện 

Lúc chị mang thai đứa con gái đầu lòng, tích góp được ít tiền anh cũng mang đi mua ma túy hết. Một đêm mưa lạnh tháng 12/2002, xin tiền vợ không được, không xin được tiền vợ, túng quấn anh bế cô con gái nhỏ để nhận tiền chuộc từ gia đình. 

Chứng kiến người chồng mình hết mực yêu thương như con thú dữ, đôi lần chị cảm thấy hối hận, cuộc đời chị chìm trong nước mắt kể từ ngày đến với anh. Trong nước mắt đó có thương mình, có tình yêu chân thành với người chồng nghiện. Nhưng giây phút ân hận nhanh chóng qua đi, hơn ai hết chị biết mình nuôi hi vọng anh sẽ thay đổi, rời xa được ma túy. 

Cắt cơn nghiện, anh Trung tỉnh ngộ nói thương vợ thương con, không muốn làm khổ người thân. Những lần vợ lên trại thăm, anh đều bắt chị viết đơn li hôn thì mới ra gặp nhưng chị không viết. Thậm chí mắng chửi, lăng mạ y nhưng nhất định chị Vân không viết. Thời gian ở trại, anh đã từng gặp một người bạn, đã từng đi ăn cắp và tiêm chích ma tuý với anh, nhưng lần này anh ấy không rủ anh đi ăn cắp nữa mà động viên, giúp đỡ anh rất nhiều trong công tác tư tưởng. Người bạn đó đã giới thiệu anh đến với Chúa Jesus, tình yêu của Chúa đã thay đổi cuộc đời anh. 

Những lần thăm nom cùng sự lớn lên của các con đã khiến anh Trung có thêm nghị lực. Tình yêu với người vợ cứ lớn dần lên trong anh, trở thành động lực để anh làm lại cuộc đời. Anh quyết tâm hơn, anh tìm đến sách, đọc để mở mang kiến thức, một phần để quên đi mình nghiện. Ánh mắt của vợ, của con nhìn mình mỗi lần lên anh thăm trại ông khắc cốt ghi tâm, không cho phép anh chùn bước. Và rồi, năm 2007, anh dứt bỏ được hoàn toàn ma túy. 


Tình yêu của người vợ đã giúp anh hoàn lương (ảnh nhân vật cung cấp). 

Sau khi tận hưởng niềm vui cuộc sống đầy hạnh phúc, điều đầu tiên mà anh Nam Quốc Trung nghĩ đến đó là giúp đỡ những người khác cai nghiện, để họ có thể nhìn thấy tương lai như mình. 

Lý giải chuyện giúp đỡ người nghiện, anh Trung, chị Vân cho rằng những người nghiện cũng như những cô gái từng bán dâm, đã quá lâu rồi họ không nhận được tình yêu thương, chăm sóc của gia đình. Họ luôn muốn thoát ra khỏi ma túy, luôn kêu gào trong thâm tâm. 

Là người từng trải, anh Trung biết, họ cần người cứu vớt để thoát khỏi đường lạc lối. Và điều vợ chồng anh Trung, chị Vân muốn đó chính là dùng tình cảm cứu thoát họ khỏi sự trói buộc của ma túy. Hiện tại, anh và vợ được biết đến khi lập ra nhiều trung tâm giúp đỡ người nghiện và gái mại dâm tái hòa nhập cộng đồng. 

Với anh Trung, chị Vân là món quá quý giá được ban tặng, ngoài tình yêu thì có cả sự biết ơn. “Chúng tôi không giấu các con quá khứ của mình. Trong cuộc sống không tránh khỏi những lỗi lầm,quan trọng chúng ta nhận thức được và sửa chúng. Hiện tại, cuộc sống của chúng tôi rất tốt. Đặc biệt là về tình cảm, tình yêu của tôi dành cho vợ ngoài sức tưởng tượng của tôi, càng ngày tôi càng yêu vợ tôi nhiều hơn”, anh Trung tâm sự. 

(Gia đình và xã hội)

Thứ Năm, 29 tháng 12, 2016

Chuyện đời phong ba của một doanh nhân từng là con nghiện nặng

Trong 6 năm nghiện ngập, Lê Trung Tuấn đã từng đi đâm thuê chém mướn, trộm cắp, cuớp giật… để có tiền hút chích. Nhưng sau đó, anh đã quyết tâm từ bỏ được ma túy và làm lại cuộc đời. Hiện Lê Trung Tuấn đang là chủ của một doanh nghiệp lớn tại Hà Nội.

Tháng 10 vừa qua, Nhà xuất bản Công an nhân dân đã quyết định xuất bản và cho in ấn hơn 5.000 cuốn tự truyện “Nẻo về”. Đây là cuốn sách có nội dung nói về cuộc đời của một người con ngoan trò giỏi, bỗng dưng xa ngã và trở thành một con nghiện.

Để có tiền chơi ma túy, chàng thanh niên hiền lành ngày nào không chỉ lừa dối người thân, bạn bè, mà còn đi làm bảo kê, đi đâm thuê chém mướn, cướp giật, trộm cắp… Nhưng với khao khát được trở về làm người lương thiện, con nghiện ấy đã từ bỏ được ma túy rồi dần dần vươn lên trở thành một doanh nhân thành đạt. 


Tuổi trẻ dữ dội của Lê Trung Tuấn được anh kể lại trong tự truyện Nẻo về.
 
Đáng chú ý, tác giả cuốn “Nẻo về” không phải là một nhà văn hay một blogger chuyên nghiệp mà chính là nhân vật chính trong tác phẩm. Nói cách khác, "một con nghiện hoàn lương" đã kể về chính những năm tháng mà mình trở thành “thứ cặn bã” của xã hội một cách “trần trụi” nhất. Đó chính là Lê Trung Tuấn.

Tuổi thơ êm đềm
 
Chúng tôi đã có dịp gặp gỡ và trò chuyện với Lê Trung Tuấn vào một buổi chiều cuối tháng 11 khi anh đem theo hàng trăm cuốn “Nẻo về” từ Hà Nội đến tặng cho những học viên ở Trung tâm Giáo dục Lao động Xã hội tỉnh Thái Nguyên (Trại cai nghiện tại tổ 8, phường Thịnh Đán, TP Thái Nguyên).

Ấn tượng đầu tiên của chúng tôi về Lê Trung Tuấn, đó là một doanh nhân có dáng người “to con”, vẻ mặt phúc hậu, diện bộ vét chỉnh tề, lịch lãm. Dáng vẻ của Tuấn khiến cho người ta khó hình dung được trước đây anh từng là một con nghiện tới mức “bẹp tai”, người gầy gò chỉ nặng chưa đầy 40kg.
 
 Ký sách tặng cho độc giả,
 
 Chia sẻ về cuộc đời mình, Tuấn cho biết, anh sinh năm 1977 trong một gia đình gia giáo ở xã Hòa Mạc, huyện Duy Tiên, tỉnh Hà Nam. Bố anh từng là bộ đội cụ Hồ, từng vào sinh ra tử trong hai cuộc chiến tranh chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ cứu nước. Ông còn có thời gian làm trong Ban Cơ yếu Trung ương, được dân làng hàng xóm kính trọng. Mẹ Tuấn từng là Truởng khoa sản của bệnh viện đa khoa huyện Duy Tiên.

Cũng chính vì vậy, gia đình Tuấn được coi là gia đình có điều kiện so với bà con lối xóm ở Hòa Mạc, và Tuấn cùng người chị gái đã lớn lên trong sự đùm bọc, yêu thương hết mực của bố mẹ.

Năm 1994, sau khi tốt nghiệp trung học, Tuấn thi đỗ trường Cao đẳng Quản trị kinh doanh ở Như Quỳnh, Hưng Yên. Tại đây, phẩm chất của một học trò ngoan ngoãn, học giỏi, cộng thêm  việc “biết ăn nói” khiến Tuấn được thầy cô, bạn bè tin tưởng bầu làm lớp trưởng. Sau đó, chàng trai phố huyện này còn được cử đi học cảm tình Đảng và chuẩn bị được đứng trong hàng ngũ của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Bị ma túy "xỏ mũi"
 
Tuy nhiên, thời gian trôi đi, những cám dỗ nơi phố huyện Như Quỳnh đã dần dần “ăn mòn” bản chất “lương thiện” của Tuấn. Tuấn bắt đầu giao du với những người bạn lêu lổng chơi bời và lao vào những cuộc nhậu thâu đêm, những buổi hát karaoke đến “mỏi mồm”...
 
 
 Lê Trung Tuấn trong buổi giao lưu với học viên Trung tâm cai nghiện tỉnh Thái Nguyên.
 
 Thế rồi, điều gì phải đến cũng đã đến. Năm 1996, khi Tuấn đang học cao đẳng năm cuối, vào một buổi tối tụ tập bạn bè, khi đã ngà ngà hơi men, một vài người bạn đem thuốc phiện ra dụ dỗ với những lời đầy hấp dẫn: Đã là dân chơi thì phải dùng cái này; Thử đi phê lắm; Thử một lần cho biết; Một lần không nghiện đâu mà sợ… Vậy là, trong một phút mê muội, ngông cuồng của của tuổi trẻ, muốn được bằng bạn bằng bè, Tuấn đã lần đầu hút “chất khói trắng” chết người.

Nhưng đã dùng một lần thì có lần hai, đã dùng liều nhỏ thì sớm muộn cũng dùng liều lớn hơn. Cứ như vậy, Tuấn bỗng biến thành con nghiện lúc nào anh cũng không hay. “Tôi chìm vào thuốc phiện, rồi lại đánh đu đời mình với heroin. Lúc đầu là hút, sau là hít, sau nữa là bơm ma túy thẳng vào tĩnh mạch. Tôi thấm thía lắm, ma tuy là thứ mà đã dính vào rồi thì thành nô lê của nó. Nó xỏ mũi mình, xách mình đi như con vật, mình cũng phải chịu,” Lê Trung Tuấn “tự thú” trong cuốn tự truyện của mình.

Theo như lời Tuấn nói, ma túy đã hủy hoại tuổi trẻ của anh, đẩy anh xuống đáy và trở thành thứ cặn bã của xã hội. Bằng chứng là thời gian sau đó, anh đã lang thang đầu đường xó chợ, đi làm bảo kê, đâm thuê chém mướn, cướp giật, trộm cắp… miễn sao có tiền để hút chích. Vậy là, từ một chàng thư sinh được bạn bè yêu quý, Tuấn đã bị mọi người xa lánh, khinh bỉ.  
 
 Những cuốn Nẻo về đầu tiên đã đến tay những người lầm chân lỡ bước dính phải may túy.
 
“Hồi đó, cả làng ai cũng bàn tán xôn xao và cảnh giác với "thằng Tuấn nghiện". Có lần tôi đi sang nhà hàng xóm, bà chủ nhà liền bảo đứa con đang xem tivi rằng: Cất cái điều khiển đi, cảnh giác với thằng Tuấn nghiện, nó lại sang đấy! Rồi mỗi khi đi trên đường làng, nếu ai đó nhìn thấy tôi, họ lập tức rẽ đi đường khác để tránh mặt một người nghiện,” anh Tuấn đau đớn khi nhớ lại sự kì thị của mọi người.

Vì không chịu được “búa rìu” của dư luận, những trận đòn đau của người chồng nghiện ngập, người vợ đầu của Tuấn cũng phải buộc lòng dứt áo ra đi sau nhiều lần tự tử bất thành. Vậy là, bên cạnh Tuấn khi đó chỉ còn lại bố mẹ luôn động viên và không ngừng hy vọng một ngày nào đó Tuấn sẽ từ bỏ được ma túy.  

Tuy nhiên, đáp lại tình yêu thương của bố mẹ, trong một thời gian dài, Tuấn vẫn bị ma túy điểu khiển. Anh đã dùng mọi mánh khóe để bòn rút tiền của bố mẹ. Thậm chí, từng cái thau, cái chậu trong nhà cũng bị Tuấn bán đi để lấy tiền hút chích. Chỉ vì Tuấn nghiện mà gia đình anh từ chỗ có của ăn của để bỗng dưng trở nên nghèo nàn, kiệt quệ. Không những vậy, mỗi khi cơn nghiện lên, xin tiền không được, Tuấn đã quay ra chửi cả bà mẹ vô cùng kính yêu của mình...
 
 Lê Trung Tuấn (phải) thời còn là sinh viên cao đẳng.

“Trong 6 năm Tuấn bị nghiện, và khoảng 2 năm sau đó, tức gần 10 năm, chưa bao giờ bố mẹ Tuấn được ngẩng cao đầu trước hàng xóm láng giềng. Nhưng bố mẹ luôn ở bên cạnh Tuấn và không hết hy vọng ở Tuấn. Nhờ tình yêu thương của bố mẹ mà Tuấn đã từ bỏ được ma túy và làm lại cuộc đời,” Lê Trung Tuấn chia sẻ thêm. 

Hành trình trở thành doanh nhân
 
Sau 7 lần cai nghiện từ gia đình cho đến trung tâm cai nghiện tư nhân rồi trung tâm cai nghiện nhà nước, 2 lần chết lâm sàng và nhiều lần tự tử bất thành, cuối cùng, tới năm 2001, Lê Trung Tuấn cũng cai nghiện thành công.

Rời Trung tâm cai nghiện Hòa Bình, Lê Trung Tuấn bắt đầu sự nghiệp của mình với vỏn vẹn 650.000 đồng mà ban quản lý trại trả cho anh sau những ngày lao động tại đây. Ban đầu, Tuấn trở về quê chăn vịt, trồng sen, nuôi cá…

Sau đó, được sự giúp đỡ từ người thân, Tuấn đã đi khắp Bắc Nam để thu mua những xe máy cũ về tu sửa lại rồi bán lấy lãi. Khi công việc làm ăn thuận lợi, Tuấn chuyển sang kinh doanh thêm cả ô tô rồi thành lập Doanh nghiệp tư nhân Tuấn Bằng (ghép tên của Tuấn và vợ). Đến năm 2010, Tuấn “nâng cấp” doanh nghiệp của mình lên thành Công ty Cổ phần Thương Mại và Du Lịch về nguồn có trụ sở tại Hà Nội. Hiện Tuấn đang là Chủ tịch Hội đồng quản trị và là Bí thư Chi bộ công ty này. 
 
 
Hiện anh Tuấn đã trở thành một doanh nhân thành đạt.
 
Giờ đây, ở cái tuổi 36 nhìn lại quãng thời gian phong ba của đời mình vừa qua, Lê Trung Tuấn nói: “Cuộc đời của Tuấn, từ chỗ là một người nghiện vươn lên thành chủ một doanh nghiệp có thể coi là điều kỳ diệu. Điều kỳ diệu ấy đã đến với Tuấn thì chắc chắn sẽ đến với những người nghiện khác.

13 năm qua, kể từ ngày từ bỏ ma túy, Tuấn luôn làm việc trung bình 20 giờ mỗi ngày. Tuấn miệt mài làm việc một phần là để vĩnh viễn quên đi thứ ma túy chết người. Tuấn thà chết trong lao động chứ nhất định không thể chết vì ma túy.
Bên cạnh đó, Tuấn luôn có một khao khát cháy bỏng là phấn đấu có đủ tiềm lực về vật chất để một ngày được trở lại những trung tâm cai nghiện trên cả nước, giúp đỡ một phần nào đó để những con người lầm đường lạc lối như Tuấn trước đây trở về với con đường lương thiện.”

Trong buổi giao lưu và tặng sách cho các học viên Trung tâm Giáo dục Lao động Xã hội tỉnh Thái Nguyên mà chúng tôi nhắc tới ở trên, những câu chuyện mà Lê Trung Tuấn chia sẻ đã khiến nhiều "con nghiện" bật khóc. Họ khóc vì đồng cảm, thương cho những nỗi tủi cực của "Tuấn nghiện" trong quá khứ và cũng là hình ảnh của họ hiện tại. Khi được các học viên hỏi: Bí quyết nào mà anh có thể cai nghiện thành công, Lê Trung Tuấn bảo rằng:
“Trước hết, các bạn phải coi ma túy là chất độc đang và sẽ giết chết bản thân các bạn, bố mẹ và người thân của các bạn. Đó là kẻ thù của các bạn. Khi các bạn coi đó là kẻ thù thì các bạn phải chiến đấu chống lại nó. Bởi không ai muốn sống chung với kẻ thủ cả. Đây là một cuộc chiến mà chỉ có kết quả là mất hoặc còn. Các bạn phải từ bỏ ma túy ngay lập tức. Nếu không, các bạn sẽ chết vì nó. Hãy nghĩ đến cảnh bố mẹ già, con cái các bạn đang bơ vơ ở nhà và cần các bạn chăm sóc, nuôi nấng.”  
 

Anh đang trong cuộc hành trình tìm tới những trại cai nghiện trong cả nước để chia sẻ, nắm tay những "con nghiện" trở về trên những nẻo đường tươi sáng.
 
 Với tự truyện Nẻo về, Lê Trung Tuấn “hy vọng cộng đồng xã hội hãy bớt đi sự kỳ thị với những người lầm lỡ dính vào ma túy, hãy mở rộng vòng tay nhân ái để dắt họ về với những nẻo đường tươi sáng". 

Tuấn mong muốn cuốn sách của mình, cuộc đời của mình sẽ đến từng trường trung học và cao đẳng, đại học… để các em học sinh sinh viên biết về hoàn cảnh khốn khổ, nhục nhã nhất của con người khi dính phải ma túy. Từ đó, để các em biết sợ và tránh xa chất độc chết người này./.

Hành trình cai nghiện trở thành người có ích cho xã hội

Hành trình cai nghiện trở thành người có ích cho xã hội


 “Ma túy không những lấy đi của mình tất cả mà còn mang đến cho mình những nỗi đau để đời.. Ma túy đã cướp đi sinh mạng của người em ruột rịt máu mủ của mình. Nhìn em chết ngay trước mặt khiến mình thức tỉnh ,  mình quyết tâm từ bỏ ma túy. Giờ thấy anh em cùng cảnh như mình sống một cuộc sống “người không ra người, ma không ra ma” bẩn thỉu dặt dẹo vì ma túy mình không đành lòng…” Đó là những tâm sự rất thật của anh Nguyễn Thành Long - một người nghiện đã làm lại cuộc đời và còn giúp nhiều người nghiện từ bỏ ma túy. Có lẽ vì điều đó mà người ta vẫn gọi anh với cái tên “Chú Long cai nghiện”



Cả 4 anh em đều nghiện ma túy

Long đã có một sự “vượt thoát” ngoạn mục và hơn thế anh còn đang trở thành người giúp đỡ cho nhiều hoàn cảnh khác cai nghiện, hoàn lương. Hiện tại anh còn mở cơ sở cai nghiện ma túy tự nguyện ở Điện Biên. Gia đình Long quê gốc ở Thanh Hóa do hoàn cảnh khó khăn nên cả nhà dắt díu nhau về Tuần Giáo định cư. Học hết lớp 4 Long đã phải rời xa mái trường và đó cũng là lúc bố mẹ anh mỗi người một nơi. Hạnh phúc gia đình đổ vỡ, bố đi xây dựng gia đình với người phụ nữ khác, mẹ ở vậy nuôi 4 đứa con nheo nhóc. Long là con cả, từ sớm đã phải dấn thân kiếm tiền cùng mẹ chèo lái nuôi các em. Nhưng trớ trêu thay trong những năm tháng mưu sinh đó, Long đã gặp những phần tử xấu và đi vào con đường chích hút, nghiện ma túy. Đang là một thanh niên khỏe mạnh, Long trở thành đệ tử của ma túy từ khi nào không hay.

Thiếu bàn tay dạy dỗ của người cha, lại bỏ học lang thang kiếm tiền mưu sinh thành ra, Long sa ngã. Ba đứa em trai cũng lần lượt dính nghiện. Một nhà có 4 người nghiện ma túy không khác gì một đại họa. Mẹ Long ngày đêm mất ăn mất ngủ vì 4 thằng con nghịch tử. Gia đình không còn thứ gì đáng giá trong nhà. Thế nhưng, tất cả đều phá phách, đắm mình trong ma túy, những cố gắng của một người mẹ không đủ. Mọi của cải gia đình đều… đội nón ra đi.

Tìm lại một con đường
Mẹ Long đã từng van lạy Long hãy từ bỏ ma túy để làm gương cho các em. Long mủi lòng, bởi thấy mẹ gầy yếu, vất vả. Rồi anh thấy những giọt nước của mẹ lặng thầm giấu vào đêm. Lúc đó anh thật sự thấy mình là đứa con tội lỗi. Lòng thương mẹ trỗi dậy. Đó là lần đầu tiên, những giọt nước mắt mặn mòi của sự ân hận rơi trên má anh. Long nói với mẹ: “Con quyết tâm từ bỏ ma túy, làm gương cho 3 đứa em”. Nghe thế, mẹ anh vừa mừng vừa lo không biết liệu rằng con mình có bỏ được không? Nhưng cũng phải hy vọng, tạo điều kiện giúp đỡ con.

Sau nhiều cố gắng và nỗ lực rồi Long cũng bỏ được ma túy. Thoát khỏi “nàng tiên nâu” năm 2001 anh chính thức xây dựng gia đình. Long xin vào công tác trong ngành văn hóa của huyện Tủa Chùa. Là cán bộ nên thường xuyên phải đi công tác vùng sâu, vùng xa. Tại đây một lần nữa Long nghiện lại và mất việc. Sự cùng cực khiến Long như rơi vào chốn u mê. Những ngày tháng còn lại đối với anh đầy bế tắc như một cái vòng luẩn quẩn buồn bã. Đã biết bao lần Long quyết tâm, biết bao lần Long tự cai nhưng không thành. Có lúc, muốn để mặc cho số phận muốn ra sao thì ra, nhưng lại nghĩ thương mẹ, thương các em. Những lúc đó Long lại muốn trở về  là một con người theo đúng nghĩa, không còn lệ thuộc vào ma túy nữa, nhưng khó quá.

Long kể lại: “Lần đó tôi tự mua thuốc về để cai cùng với người em trai. Hai anh em tự nhủ: nốt lần này không được thì phó mặc cho số phận. Thế nhưng đúng ra tôi phải là người uống liều thuốc đó trước, người chết phải là tôi chứ không phải em trai tôi. Vậy mà…”. Giọng anh chùng xuống khi nhắc đến sự cố em trai chết vì thuốc cai nghiện mà chính anh mua về. Cũng chính cảnh tượng đó đã in hằn trong sâu thẳm nỗi đau của cuộc đời Long. Cái chết của người em trai khiến anh thức tỉnh nhận ra phải từ bỏ ma túy. Quyết tâm cai thuốc một lần nữa và anh đã  thành công, rồi còn giúp đỡ để nhiều người cai nghiện. Long tâm sự: “Hễ là người nghiện bất kể là ai nếu mình cứu họ thoát khỏi ma túy sẽ khiến lương tâm của một người đã thoát nghiện như mình thanh thản”.

Với tố chất thông minh, Long đã làm ăn lương thiện. Rồi khi có vốn, anh thành lập Công ty TNHH Xây dựng và Thương mại Long Minh, với nhiều hoạt động ngành nghề kinh doanh như: Vận tải taxi, xây dựng, khai thác vật liệt xây dựng, quặng. Ngoài ra công ty của anh còn gia công cơ khí và kinh doanh các loại cửa…

Những lao động mà Long tuyển vào công ty cũng một phần là những người nghiện. Không chỉ giúp họ đoạn tuyệt với ma túy, chính anh đã mở ra một hướng đi mới cho những người sau khi cai nghiện có việc làm, giúp nhiều gia đình có lại hạnh phúc. Tại địa phương, anh được họ gọi với cái tên “chú Long cai nghiện”.

Có lẽ, sau khi “tìm lại bản thân” Long biết thế nào là giá trị đích thực của cuộc sống. Anh cũng mong nhiều người từng nghiện ngập, lầm lỡ hãy biết đứng lên, để mở ra cho mình một con đường, con đường về phía sáng.


Thứ Tư, 3 tháng 2, 2016

Teo Văn Dín – Tấm gương trong cai nghiện ma túy

Teo Văn Dín – Tấm gương trong cai nghiện ma túy Ai đã từng nghe thấy tiếng ma tuý chắc hẳn không khỏi rùng mình vì thứ thuốc mê hoặc không lối thoát này, nó khiến cho ai nghiện ma tuý sẽ không còn là chính mình nữa, nó phá hoại cơ thể, phá hoại nhân cách của người nghiện. 


Ảnh minh họa 

Thật vậy ai đã từng nghiện thì khó có thể cai nghiện được, hoặc cai nghiện rồi sẽ lại tái nghiện, nhưng không hoàn toàn thế xung quanh ta vẫn còn có những con người mặc dù đã sa ngã vào con đường nghiện ngập nhưng vẫn có ý chí, nghị lực để thoát khỏi nó trở về với cuộc sống thực tại tiêu biểu tôi muốn nói ở đây là trường hợp ông: Teo Văn Đín sinh năm 1963 thường trú tại bản Huổi Nả, xã Khổng Lào, huyện Phong Thổ, tỉnh Lai Châu. 

Là một nông dân hiền lành chất phác lại không có của ăn của để chẳng ai nghĩ ông đã từng dính đến ma tuý và tưởng như đã “bại trận” bởi sự quyến rũ của “Nàng tiên nâu”, ở tuổi 47 ngồi ngẫm lại những năm tháng sống trong nghiện ngập Teo Văn Dín còn nguyên lỗi ân hận về sai lầm lớn nhất cuộc đời mình. Ông lao vào con đường nghiện ma tuý khi gia đình đang hạnh phúc ấm êm với người vợ hiền và hai cậu con trai khôn lớn khoẻ mạnh, cuộc sống tưởng cứ mãi êm đềm như vậy nhưng không phải tại hoạ đã ập xuống cái gia đình nhỏ bé hạnh phúc của ông. 

Ông bị bạn bè rủ rê lôi cuốn vào ma tuý từ lúc nào mà không hay biết, ban đầu nghĩ chỉ là mua vui sau đó ông như con thiên thân cứ ngày này qua ngày khác, rồi của cải trong nhà dần dần đội nón theo những làn hút, chích của ông mà ra đi không đường trở lại. Người vợ hiền đã nhiều lần động viên, khuyên chồng từ bỏ ma tuý, ông hiểu và ân hận, ray rứt đã quyết tâm cai nghiện nhiều lần. Nhưng để thoát khỏi ma tuý đâu phải chuyện đơn giản rồi không thắng được sự cám dỗ của ma tuý, sự đau đớn của bản thân, cứ lần này qua lần khác ông lại tái nghiện, bố mẹ của ông nhìn con ma xót xa thất vọng vì con, vợ ông không chịu được cảnh đó, sống ngày hôm nay không biết ngày mai ra sao đã ôm con bỏ về nhà mẹ đẻ, con thơ chỉ giám đứng nhìn người cha từ xa mà không giám lại gần. Còn lại một mình trong căn nhà tranh, vách đất siêu vẹo không che được khi trời mưa, trời nắng, căn nhà trống trơn không có thứ gì đáng giá làm cho ông thêm đau đớn xót xa, ân hận. 

Được sự động viên, quan tâm của Chính quyền, đoàn thể xã, thôn, đặc biệt là sự động viên giúp đỡ của bà: Nông Thị Khan chi hội trưởng hội phụ nữ bản Huổi Nả xã Khổng Lào đã nhẹ nhàng khuyên bảo, phân tích cho ông thấy được cái sai, cái hại của ma tuý, bà kiên trì đi vận động, khuyên bảo hai lần, ba lần, nhiều lần cho đến khi ông hiểu và đồng ý cai nghiện mới thôi. Cảm động trước lòng nhiệt tình của bà Khan và sự động viên của vợ con, gia đình, thôn xóm, chính quyền địa phương đã đem lại động lực giúp ông cai nghiện, ông đã cố gắng phấn đấu vượt qua những cơn thèm thuốc, những đau đớn của bản thân đẩy lùi được hai chữ gọi là “Ma tuý” hay còn gọi là “chất trắng” ra khỏi bản thân mãi mãi. 

  Ảnh minh họa 

 Giờ đây một cuộc sống êm đềm hạnh phúc đã đến với ông, một căn nhà lợp ngói bên cạnh vợ và con cháu thảo hiền. Sau khi cai nghiện thành công trở về với cuộc sống sinh hoạt hàng ngày anh được nhân dân trong bản tín nhiệm bầu làm Công an viên của thôn bản, hiện con trai lớn của anh đang theo học tại trường Cao đằng cộng đồng của tỉnh. 

 Dường như khi một người sau khi đánh mất nhiều thứ, người ta lại càng biết quý trọng hơn những gì mình có. Từ ngày nhận chức công an viên của bản ông đều làm việc với tinh thần và trách nhiệm cao. Ông còn động viên, thuyết phục những người lầm lỗi đã nghiện ma tuý như ông trước đây lên từ bỏ để làm lại cuộc đời trở về với cuộc sống như mọi người.

 Ngoài ra ông còn tập trung phát triển kinh tế gia đình như trồng trọt, chăn nuôi lợn, ngan, vịt… để nâng cao cuộc sống của gia đình. Mặc dù đã cai nghiện được gần 20 năm nhưng với anh Teo Văn Đín hôm nay hình ảnh đáng sợ của một con nghiện vẫn còn nguyên vẹn. Anh Đín tâm sự: “Được các đồng chí trong xã, anh, em đồng nghiệp và bà con, cô, bác tin tưởng, mến yêu tôi sẽ cố gắng làm tốt hơn nữa các nhiệm vụ được giao để mong sao cuộc sống bình yên mãi trải đều khắp các thôn bản đến xã”. Quả thật là hạnh phúc đang và sẽ mỉm cười với gia đình nhỏ bé của anh mãi mãi.

 Và qua bài viết này tôi cũng muốn gửi đến tất cả những người đang nghiện ma tuý muốn hoàn lương rằng: “Sự kiên trì và quyết tâm sẽ chiến thắng”.